Những giả thuyết mới nhất về nguyên nhân tai nạn tàu Titanic

Chỉ vài tuần trước lễ kỷ niệm 100 năm vụ đắm của con tàu Titanic huyền thoại, các nhà khoa học Mỹ phát hiện mặt trăng có thể là thủ phạm gián tiếp trong thảm họa. Nhưng, hiện tượng khúc xạ ánh sáng vào ngày 14/4/1912 tạo ra một chân trời ảo khiến thủy thủ trên tàu Titanic không thể thấy tảng băng định mệnh, một sử gia Anh nhận định.

Tên chính thức của nó là RMS Titanic (RMS là viết tắt của Royal Mail Ship). Tàu bắt đầu được đóng vào năm 1909 và được hạ thủy năm 1912. Là con tàu lớn, hiện đại, lộng lẫy và sang trọng nhất lúc đó, Titanic mang theo tham vọng thống trị tuyến đường biển xuyên Đại Tây Dương của công ty sở hữu nó, hãng vận tải biển The White Star Line. Tuy nhiên, trong chuyến vượt Đại Tây Dương đầu tiên và cũng là cuối cùng của nó vào 14 tháng 4 năm1912, Titanic chìm xuống đáy Đại Tây Dương do đâm trúng một tảng băng lớn cách đảo Newfoundland của Canada khoảng 640 km, 1.517 người đã chết trong vụ tai nạn, bao gồm cả thuyền trưởng Edward Smith. Vụ đắm tàu này đã đi vào lịch sử như là vụ tai nạn hàng hải nghiêm trọng nhất trong thời bình.

Hình ảnh tàu Titanic – Ảnh: nationalgeographic.com

Titanic gặp nạn do “Siêu Mặt Trăng” (nguyên nhân gián tiếp)

Donand Olson, một nhà thiên văn của Đại học Texas tại Mỹ, nói Titanic chìm vào một đêm không trăng, song tảng băng mà tàu đâm trúng đã dạt vào hải trình của tàu do hiện tượng trăng tròn từ ba tháng rưỡi trước đó.

“Có thể hiện tượng trăng tròn vào hôm 4/1/1912 đã tạo ra những đợt sóng mạnh trên đại dương khiến các tảng băng trôi về phía nam. Chúng lọt vào hải trình của tàu Titanic”, Olson giải thích.

Mùa xuân năm 1912 là giai đoạn mà số lượng băng ở phía bắc Đại Tây Dương bùng nổ, song tới tận ngày nay giới khoa học vẫn chưa giải thích được hiện tượng bất thường đó. Olson tin rằng sự bùng nổ của băng vào mùa xuân năm 1912 là kết quả của hiện tượng “siêu trăng”, nghĩa là trăng tròn trong tháng mà nó tới gần trái đất nhất.

Trong “siêu trăng” vào hôm 4/1/2012, mặt trăng, mặt trời và trái đất xếp thẳng hàng. Tình trạng ấy khiến mặt trời và mặt trăng làm tăng lực hút của nhau đối với trái đất. Kết quả là những đợt thủy triều thấp trở nên thấp hơn, còn những đợt thủy triều cao lại càng cao hơn so với lúc bình thường.

Ngoài ra, cũng trong hôm 4/1/1912, hiện tượng trăng tròn kết thúc đúng 6 phút trước khi mặt trăng tới điểm gần địa cầu nhất. Lúc ấy khoảng cách giữa địa cầu và mặt trăng đạt giá trị nhỏ nhất kể từ năm 796 sau Công nguyên. Cự ly ngắn bất thường giữa mặt trăng và trái đất cộng với tình trạng xếp thẳng hàng của mặt trăng, trái đất, mặt trời khiến lực hút lên địa cầu tăng vọt, dẫn tới sự hình thành của thủy triều cực lớn.

Dù chịu tác động của sóng cực mạnh, những khối băng di chuyển tương đối chậm. Những tảng băng hình thành hôm 14/4/1912 ở phía bắc Đại Tây Dương không có đủ thời gian để lọt vào hải trình của tàu Titanic, Olson cùng đồng nghiệp khẳng định.

Tuy nhiên, những khối băng hình thành trước hôm tàu gặp nạn đã chìm trong những vùng nước nông gần đảo Newfoundland và bán đảo Labrado của Canada. Thông thường những tảng băng đó chìm vì chúng quá nặng. Khi khối lượng đủ nhỏ trong quá trình tan chảy chúng sẽ nổi lên.

“Nhưng khi thủy triều mạnh ập tới, những tảng băng lớn sẽ nổi lên sớm hơn so với lúc bình thường. Có lẽ rất nhiều tảng băng khổng lồ đã đồng loạt ngoi lên vào hôm 14/4/1912 nhờ sự hỗ trợ của thủy triều lớn”, Olson nói. 

Vị trí tàu Titanic bị tai nạn. Ảnh: Sky & telescope

Titanic chìm do hiện tượng “Chân trời ảo” (nguyên nhân trực tiếp)

Theo tạp chí Smithsonian, Maltin lập luận rằng hiện tượng siêu khúc xạ ánh sáng trong không khí đã tạo ra một ảo ảnh trên bề mặt đại dương. Ảo ảnh đó khiến thủy thủ không thấy một tảng băng lớn trôi về phía tàu. Sau khi Titanic đâm trúng tảng băng, những tàu xung quanh cũng không thấy Titanic vì ảo ảnh.

Kết quả một cuộc điều tra vụ đắm tàu Titanic trong thập niên 90 cho thấy siêu khúc xạ ánh sáng có thể là một trong những nguyên nhân khiến thảm họa xảy ra. Nhưng hồi đó không ai nghiên cứu sâu giả thuyết ấy, Maltin cho biết. Ông đã nghiên cứu các tài liệu về thời tiết, nhật ký hàng hải và lời kể của những người sống sót trong vụ đắm tàu Titanic để tìm hiểu điều kiện không khí khi đó. Dữ liệu chỉ ra rằng, hôm đó một lớp không khí nóng nằm phía trên một lớp không khí lạnh hơn. Người ta gọi tình trạng này là nghịch đảo nhiệt.

Do bị lớp khí nóng hơn khống chế, lớp khí bên dưới không thể bay lên cao khiến khói từ các tàu cũng không thể bay lên cao để phát tán. Khói tập trung bên dưới lớp không khí lạnh hơn khiến ánh sáng bị “bẻ cong” sau khi xuyên qua hai lớp không khí. Hiện tượng siêu khúc xạ ánh sáng có thể tạo nên một chân trời giả và tảng băng nằm ngay phía dưới chân trời giả ấy. Vì thế tảng băng nằm ngoài tầm quan sát của người trên tàu Titanic và bản thân tàu Titanic cũng nằm ngoài tầm quan sát của các tàu khác.

Những người sống sót kể rằng thủy thủ trên tàu Titanic đã phát tín hiệu báo động khi tảng băng ở vị trí cách tàu khoảng 1.600 m, song tảng băng vẫn đâm trúng tàu vì tín hiệu báo động vang lên quá muộn.

(Tổng hợp từ VNE, Internet)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: